Thực ra thì việc dùng từ thiếu muối đã là nói giảm nói tránh về bộ phim ăn liền chiếu rạp của Lê Hoàng liên quan đến vấn đề ấu dâm đang rất nóng.
Có lẽ vì quá vội ra phim cho kịp độ nóng của vấn đề được mọi người đang quan tâm và lên án, mà bộ phim đã trộn rất nhiều thông điệp qua những lời thoại thay vì xử lý tình huống bằng hành động. Chính vì thế mà người xem dù dễ tính mấy cũng cảm thấy mình đang ăn một tô mỳ thập cẩm nhưng lại không có hương vị nổi bật.
Mấy chục phút xem phim, cảm nhận của hắn như đã xem một MV ca nhạc của chàng ca sĩ kiêm vai chính trong phim.
Một đề tài nóng, xong việc đưa lên phim có vẻ như thiếu sự tìm hiểu, dẫn đến câu chuyện được viết như một bài văn sao chép rập khuôn mà chúng ta vẫn hay thây trên mạng kiểu "nhà em có nuôi một con gà ..."
Điểm cộng duy nhất của phim là đề tài đang nóng, xã hội đang quan tâm.
Điểm trừ thì quá trời:
1. Không thể hiện được quan điểm, thông điệp của đạo diễn vì những thông điệp và tình huống đưa ra quá nhạt. Hoặc là do chính đạo diễn và nhà sản xuất cũng hoang mang trước nỗi nhức nhối này. 2. Câu chuyện thiếu thuyết phục, nhiều thông điệp đưa ra song chỉ bằng lời nói mà thiếu hành động. 3. Vì thiếu tình huống nên đất diễn cho diễn viên cũng không đủ để nổi bật tâm lý của từng nhân vật 4. Lời thoại của nhân vật trước sau có sự mâu thuẫn.
Hoặc giả ý đồ của đạo diễn muốn đề cập là thực tế chúng ta đang phản ứng quá yếu ớt và nói suông trước vấn đề nhức nhối này. Mà đang thiếu đi rất nhiều hành động quyết liệt như những ngôn từ mà chúng ta đã sử dụng ?!?
Đánh giá: Dưới điểm trung bình
Hơi tiếc vì đề tài nóng mà phim thì lại nhạt. Nếu bạn có ý định đi xem thì lời khuyên là BẠN ƠI! ĐỪNG XEM! (Muốn xem thì chờ ra online rồi xem)
Lọt thỏm giữa hàng loạt bom tấn và phải chia sẻ suất chiếu, Valerian dường như là 1 bữa tiệc thịnh soạn không dành cho người dễ tính. Thế nhưng, nếu được tự nhận là fan dòng phim viễn tưởng, thì Valerian và Thành phố ngàn hành tinh dường như là món ngon mà không fan nào của dòng này nên bỏ qua.
Đẹp, đẹp đến nao lòng...
Thực sự thì mình không đọc tiểu thuyết gốc, và chắc nhiều bạn tầm 8x, 9x cũng vậy. Nhưng chỉ cần xem phim thôi cũng thấy được độ kỳ vĩ của Alpha, thành phố của hàng trăm sinh vật ngoài hành tinh sinh sống cùng nhau.
Những sinh vật này dùng khả năng của mình để sinh sống, từ việc cung cấp thông tin nhờ khả năng hóng hớt từ nhiều nguồn, hay dùng khả năng lặn sâu để trồng những cây bạch kim,…
Dường như gần đây, dòng phim viễn tưởng về người ngoài hành tinh “hòa bình” đang chiếm ưu thế. Từ Arrival nơi người hành tinh đến chỉ để cố gắng gửi những dòng thông điệp, tới Valerian, nơi hàng ngàn người hành tinh có trí tuệ sống thành cộng đồng yên ả bên nhau.
Có vẻ như giống như khi chúng ta càng hiểu vũ trụ, cũng giống như khi chúng ta lớn lên, những thứ nghe có vẻ ghê gớm hồi nhỏ trở nên bình thường. Con người với nhận thức cao hơn, đã bớt sợ vũ trụ?
Cũng không loại trừ việc chọn lựa kịch bản hòa bình sẽ không dễ kéo khán giả tới rạp, nên các nhà làm phim lựa chọn hướng này buộc phải đầu tư kỹ lưỡng hơn. Chứ không phải viết ra một mớ “cải lương” hành động nghẹt thở của những chú robot hay cuộc trạm chán người hành tinh hung ác của các phi hành gia “thiếu muối”
Thực ra, về kịch bản thì Valerian cũng không gọi gì là quá xuất sắc, thế nhưng mạch truyện cung cấp cho ta đủ những pha twist bất ngờ giữa những cảnh quay đẹp đến không thể thốt nổi lên lời. Khi đi xem, đừng để bất cứ thứ gì khiến bạn bị phân tâm ở cảnh hành tinh Mul đẹp như thiên đường, hay show diễn “miễn phí” nhưng đáng giá ngàn vàng của Rihanna.
Dù xuất hiện không lâu, nhưng Rihanna hẳn khiến sẽ khiến nữ chính ghen tỵ vì cô có phần nổi hơn đặc vụ Laureline
Thử tưởng tượng một cú quay không góc chết như Gravity mà khung cảnh không phải vũ trụ chết chóc, mà là một hành tinh thiên đường với nắng vàng biển xanh, trời cao mây trắng? Sẽ càng ấn tượng hơn nếu bạn biết bộ phim không tới từ Hollywood hay hãng sản xuất phim lớn nào, mà được chính đạo diễn nổi tiếng Luc Besson gây vốn độc lập.
Trở lại câu chuyện của phim, dường như bước ra khỏi phòng chiếu, chúng ta thấy cuộc đời đẹp hơn một chút vậy. Tình yêu, tình đồng nghiệp, hận thù, chiến tranh, đâu đó cũng sắc nét hơn.
Chúng ta tìm đến nghệ thuật, không chỉ vì nghệ thuật cung cấp những hình tượng đời thường được khắc họa công phu, mà có đôi khi chúng ta tìm ở manga, phim ảnh, văn học những phút giây “trốn thoát” tới những cuộc sống khác.
“Mỗi trang sách mở ra một thế giới mới”, Valerian thì mở ra hẳn 1 vũ trụ mới, vũ trụ với những sinh vật có thể hình khác thường, khả năng đặc biệt và những cộng đồng kỳ lạ.
Valerian là một bộ phim để trôi theo chứ không phải để chỉ để xem. Phải mở rộng nhận thức của mình ra về thế giới người ngoài hành tinh, thấy người ngoài hành tinh xuất hiện quen thuộc như bác hàng xóm vậy. Mới không bị bất ngờ vì người hành tinh cứ nhảy ra quen như không vậy.
Một cuộc dạo chơi hay nhiệm vụ tầm vũ trụ?
Vì thế, nếu bạn chọn đi xem phim để thấy những màn đánh đấm hoành tráng, bom nổ lung tung xòe, hay xem con người ở phe chính nghĩa chống lại lũ ngoài hành tinh xâm lược, thì bạn nên ở nhà.
Valerian có lẽ chỉ hợp với những người là fan dòng phim viễn tưởng, có một trái tim rộng mở và có thể “nhảy” ngay vào thế giới 700 năm sau dễ dàng như về nhà. Đó là bữa tiệc của bạn, để cho trí óc được phiêu du trong dòng vũ trụ bao la, một giấc mơ khám phá vũ trụ mà như bạn tôi viết “ngây thơ như cái thời chúng ta tin tưởng vào các cuộc phiêu lưu của Doraemon vậy!”
Nếu có nuối tiếc gì ở bộ phim này, thì với tôi là cuộc sống thường nhật ở Alpha có vẻ được khắc họa hơi ít. Bộ phim bám quá sát qua cuộc phiêu lưu của Valerian, mà “quên” lảng sang đâu đó, để thấy vài chi tiết về cuộc sống nơi Alpha. Tất cả chi tiết ấy, thể hiện mờ nhạt trong quá trình đặc vụ Valerian giải quyết nhiệm vụ của mình.
Có lẽ với thời lượng của một bộ phim thì không thể nào nói hết được, điều đó lại khơi gợi ở tôi khát khao đọc nguyên tác của Valerian. Và có lẽ giống như Mái ấm lạ kỳ của cô Peregrine đã khiến tác phẩm văn học của nó trở thành bestseller trên Tiki. Hy vọng Valerian cũng sẽ như vậy, đặc biệt là với các fan trung thành của dòng phim viễn tưởng.
- Hãy chuẩn bị tinh thần cười-không-nghỉ suốt 120 phút
- Dàn diễn viên đẹp long lanh vứt sạch hình tượng để làm trò biến thái
- Phiêu lưu đến miền đất của những “bựa nhân” cùng chàng samurai ngớ ngẩn nhất lịch sử và những người bạn
Nhắc đến Gintama là nhắc đến một trong những bộ shounen đình đám nhất của tạp chí Weekly Shounen Jump có cộng đồng fans cực kỳ đông đảo, series anime cũng không kém phần xuất sắc. Chính vì thế ngay từ khi được Warner Bros bật đèn xanh chuyển thể thành phiên bản điện ảnh, dự án live action Gintama đã sớm “gây bão”. “Liệu chàng samurai ngớ ngẩn nhất lịch sử khi lên màn ảnh có bảo toàn được “khí chất” bựa huyền thoại?”, rất nhiều người đã đặt câu hỏi.
Kết quả, không phụ lòng mong đợi của người hâm mộ, Gintama phiên bản điện ảnh hoàn toàn xứng tầm “bựa phẩm” – siêu phẩm bựa của năm, hiện thực hoá cực kỳ sống động thế giới nửa cổ trang, nửa viễn tưởng mà tác giả Hideaki Sorachi đã dày công xây dựng. Bộ phim cũng đại thắng ở phòng vé, cán mốc hơn 2 tỷ yên sau 2 tuần công chiếu tại Nhật.
Không có biến thái nhất – Chỉ có biến thái hơn!
Điều làm nên sức hút của Gintama phiên bản điện ảnh không hoàn toàn là cốt truyện. Câu chuyện trong arc Benizakura không thật sự nổi trội, nhưng không thể phủ nhận đây là một phần phát triển tâm lý nhân vật tốt, hé lộ phần nào quá khứ của Gintoki cũng như có nhiều cảnh hành động đẹp mắt xứng đáng để trông chờ khi chuyển tải thành phim. Bản live action mở đầu bằng “lương duyên” gặp mặt giữa Shinpachi và Gintoki, sau đó là một phần câu chuyện bắt bọ cánh cứng để giới thiệu tổ chức Shinsengumi, còn 80% còn lại của phim bám theo nội dung của arc Benizakura vốn đã quen thuộc với các fans của Gintama.
Cái chính khiến cho dân tình phải xôn xao khi xem Gintama, bất kể đó là manga, anime hay live action luôn luôn là bầu không khí tràn ngập những sự biến thái, lầy lội và bỉ bựa. Không dành cho những thanh niên nghiêm túc, đã “ăn nằm” cùng Gintama thì không thể không cười – đó là một quy tắc bất di bất dịch, và đến live action khán giả còn được cười “lên bờ xuống ruộng” hơn nữa. Bản điện ảnh đã tái hiện quá xuất sắc một thế giới hài hước, điên khùng, “tân cổ giao duyên” rất-Gintama với những nhân vật như từ trong các trang truyện bước thẳng lên màn ảnh.
Không khí hài hước trong phim được làm rất có tâm, biến thái “tới nơi tới chốn”, mang đến tiếng cười một cách hết sức tự nhiên. Quá khó để chọn ra chi tiết hài hước nhất vì hầu như cảnh nào cảnh nấy cũng gây cười ngang nhau. Những cảnh ngớ ngẩn, lầy lội theo phong cách tưng tửng đặc trưng của Gintama chiếm đến 80% thời lượng phim, 20% còn lại là một số đoạn nghiêm túc, cực-kỳ-ngầu để… tạo đà cho những khoảnh khắc bựa phía sau càng bựa hơn. Ngoáy mũi, quét mật ong lên người, cởi truồng luyện kiếm, ăn mayonnaise trước giờ xung trận, thi ăn ramen xuyên đêm, đọc truyện tranh thành tiếng, đánh nhau mê mệt bằng kiếm, bom đạn lẫn súng bazooka – Gintama chính là miền đất hứa cho những “bựa nhân”.
Hình tượng là gì – Có ăn được không?
Làm nên sức sống và cũng là điểm sáng nhất của bộ phim chính là dàn diễn viên vô cùng nhập tâm và duyên dáng. Toàn mỹ nam mỹ nữ đẹp lồng lộn, nhưng ai nấy đều vứt sạch tiết tháo lẫn hình tượng để “hy sinh” vì nghệ thuật. Xuất hiện đông vui như trẩy hội nhưng nhân vật nào cũng có điểm nhấn lẫn sự “hâm dở” riêng để khán giả phải ấn tượng.
Sự thể hiện của diễn viên Shun Oguri trong vai Gintoki – chàng samurai đầu bạc được mệnh danh “Bạch Quỷ”, linh hồn của bộ phim đã đập tan mọi nghi ngờ khi thông tin dàn cast được công bố. Biến thái, thô thiển, cuồng đồ ngọt một cách hồn nhiên, hay nói những câu cạnh khoé rất “đíp”, khi cần lại cool ngầu và phong độ xuất thần – Shun Oguri đã cho thấy anh hoàn toàn xứng đáng là Gintoki “mắt cá chết” chúng ta cùng mê muội. Đúng như cá tính của Gintoki trong nguyên tác, Gintoki trong live action không hấp dẫn ngay, nhìn có vẻ bình thường nhưng lại từ từ chinh phục và chiếm trọn cảm tình của mọi người.
Đóng vai trò quan trọng trong arc Benizakura, hai người bạn thời thơ ấu của Gintoki là Katsura và Takasugi cũng được phát triển rất tốt, đặc biệt là Katsura khi anh chàng sở hữu mái tóc dài óng mượt đẹp hơn cả phụ nữ này có khá nhiều cảnh “steal the show” làm khán giả phải hào hứng vỗ tay cổ vũ. Những nhân vật đã được đặt nhiều kỳ vọng từ khi có tạo hình và không hề làm người xem phải thất vọng là Shinpachi – đậm đà hơn trong truyện, Kagura – siêu cấp đáng yêu, Otae – không xuất hiện nhiều nhưng có một cảnh thuộc hàng giải trí nhất phim, và Elizabeth – “đại sứ thương hiệu” cho Katsura, linh vật của bộ truyện Gintama, nhân vật hễ xuất hiện là làm người ta phải bật cười vì nhìn sai quá đỗi.
Tuyến nhân vật thuộc Shinsengumi không có nhiều đất diễn, nhưng vẫn “chất như nước cất” trong từng khung hình. Tính nết ngớ ngẩn phá game không ai bằng của cục trưởng Kondou, cơn cuồng mayonnaise của phó cục trưởng Hijikata và máu S của đội trưởng đội 1 Okita sẽ làm những ai “trót yêu” Shinsengumi của Gintama được thoả lòng. Chưa kể, Hijikata và Okita còn do 2 đại mỹ nam quyến rũ thuộc hàng bậc nhất Jbiz thể hiện nên cảnh nào có hai anh chàng này xuất hiện là các fans lại tha hồ được “rửa mắt”.
Parody và CGI làm nên gia vị
Trung thành với sở thích parody nhiều tác phẩm đình đám của tác giả Hideaki Sorachi, Gintama live action cũng làm khán giả sung sướng khi liên tục “nhét” từ One Piece, Dragon Ball, Ký Sinh Thú, Quytaro đến cả phim Ghibli Studio vào. Những người yêu manga, anime sẽ được dịp cười chảy nước mắt khi thấy Gintoki đội chiếc mũ rơm thần thánh của Luffy và ăn quả thần. Những cảnh hành động, kỹ xảo của phim cũng khá mượt mà và bắt mắt.
Trong “cơn bão” live action, Gintama xứng đáng được gọi tên trong danh sách những phim chuyển thể thành công nhất khi thuyết phục cả về nội dung, diễn xuất lẫn hình ảnh. Phim được chiếu từ ngày 04/08.
Mùa phim hè 2017 thực sự mang đến nhiều lựa chọn ra rạp cho khán giả đại chúng. Đặc biệt, đây còn là năm trở lại của nhiều thương hiệu phim đình đám như Pirates of the Caribbean, Transformers, Fast & Furious; và Cars - thương hiệu phim hoạt hình về những chiếc xe đua biết nói vốn gắn liền với những ngày đầu phát triển của hãng phim Pixar đến nay đã có tuổi đời 11 năm.
Chuyện phim lấy bối cảnh một tương lai gần, khi thế hệ xe đua “truyền thống” của Lightning McQueen (Owen Wilson) dần lép vế so với lớp xe đua trẻ sở hữu những bộ cánh bắt mắt hơn cùng loạt động cơ vượt trội. Bản thân McQueen cũng bị đẩy đến bờ vực giải nghệ, khi anh thua cuộc ê chề trước siêu xe Jackson Storm (Armie Hammer). Để cứu vãn tình thế, “quái xế huyền thoại” buộc phải trở thành gương mặt thương hiệu cho tay tỉ phú Sterling và bước vào một đợt tập huấn mới để bắt kịp gã tân binh kiêu ngạo.
Trong Cars 3, thế hệ xe đua cũ bị lấn lướt bởi những dòng xe mới tối tân hơn
Nhiều fan của hãng Pixar từng nói vui rằng nếu tất cả bộ phim của hãng đều cùng nằm trong một “Vũ trụ Điện ảnh”, thì thế giới trong Cars quả là một tương lai u tối, khi con người bị tuyệt diệt và bị thay thế bởi những chiếc xe biết nói! Song, trẻ em thì không suy nghĩ sâu đến thế, nên phần đầu tiên của loạt phim khi ra mắt vào năm 2006 vẫn được đón nhận nồng nhiệt.
Thực tế, Cars 3 lại nằm trong danh sách những tựa phim phần tiếp theo… không ai mong muốn, với nhiều lý do. Thứ nhất, phần phim đầu tiên tuy được phản hồi tích cực, song lại có kịch bản thiếu tính nguyên bản khi so sánh với những tượng đài khác như The Incredibles, Toy Story, Finding Nemo,... Đồng thời, phần thứ hai của Cars khi ra mắt vào năm 2011 càng khiến khán giả ngán ngẩm bởi sở hữu một kịch bản nghèo nàn và đi lệch hướng so với tinh thần gốc của loạt phim.
Song, nếu không quá kỳ vọng thì cũng chẳng sợ thất vọng, và Cars 3 thực sự đã khiến các fan gạo cội phải thán phục. Kịch bản của phần ba khá thông minh khi đi theo một cách khai thác mới, khắc họa một Lightning McQueen bệ rạc và “hết thời”. Từ một gã tân binh kiêu ngạo, “Tia chớp đỏ” giờ đây đã trở thành một gã trung niên lạc hậu, cứng đầu, bị ám ảnh bởi hào quang quá khứ. Oái oăm thay, đây cũng là lúc anh bị đánh bại bởi một gã tân binh kiêu ngạo khác.
Hình ảnh Lightning McQueen mất dần tuổi trẻ đẩy mạch truyện đi theo hướng mới
Thông qua McLightning, nhiều tình tiết trong Cars 3 như thể phơi bày sự thật cay đắng về cuộc đời của nhiều ngôi sao nổi tiếng tại Hollywood. Họ luôn trỗi dậy như phượng hoàng ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhận được bao lời tán dương sáo rỗng và bị mờ mắt bởi sự bóng bẩy của những chiếc cúp vàng; để rồi khi về già, họ bị hắt hủi, những lời tán dương ngày ấy được dùng lại cho lớp trẻ, và cả thế giới chỉ còn nhớ đến họ qua các thước phim cũ và những sản phẩm dành cho người già.
Nhưng đến với Cars 3 không chỉ là đến với sự ủ rũ cùng những cảm xúc tiêu cực. Điểm đáng khen của phim là không cố tỏ ra quá sâu sắc và mang tính giáo điều. Ngay từ giữa phim, tác phẩm mang đến một bất ngờ thú vị cho người xem khi giới thiệu thêm một tuyến nhân vật chính mới: Cruz Ramirez (Cristela Alonzo). Cô nàng là người huấn luyện cho McQueen, những đồng thời cũng có ước mơ thầm kín là được trở thành một chiếc xe đua thực thụ. Trong lúc cô gái trẻ chỉ dạy cho “lão già khó tính” về những trang thiết bị hiện đại, thì bản thân cô cũng bị lay động bởi lửa đam mê của McQueen. Đây là một chi tiết hay thể hiện rằng sự đam mê như một ngọn đuốc, nó có thể truyền từ thế thế hệ này sang thế hệ khác. Mối quan hệ giữa Lightning McQueen và Cruz Ramirez dễ khiến tín đồ điện ảnh liên tưởng đến mối quan hệ thầy trò giữa Rocky Balboa (Sylvester Stallone) và Adonis Johnson (Michael B. Jordan) trong bộ phim thể thao từng tranh giải Oscar năm 2015 - Creed.
Giá trị nhân văn của Cars 3 nằm ở tuyến nhân vật thầy trò McQueen - Ramirez
Song hành cùng với một kịch bản chỉn chu, là sự cải thiện trong phần hình ảnh. Hình ảnh những chiếc xe đua được bơm đầy nhiệt huyết và lửa đam mê một lần nữa được khắc họa trên màn ảnh rộng, nhưng lần này mang một phong cách tươi mới và sinh động hơn. Cụ thể, những đường đua F1, cũng như các đường tập ngoài thiên nhiên mang đến một cảm giác rằng đây là những ngoại cảnh thực sự, với độ sắc nét chân thực đến từng nhành cây ngọn cỏ. Song, các nhân vật trong phim vẫn giữ nguyên tạo hình như hai phần cũ.
Phần hình ảnh là chính là điểm ăn tiền của phim
Dù có nhiều cố gắng ở khâu biên kịch, Cars 3 vẫn sở hữu một số điểm trừ gây tiếc nuối. Kịch bản của phim tuy liền mạch nhưng lại thiếu cao trào, với nhiều trường đoạn không cần thiết cùng những vai “khách mời” thừa thãi. Đồng thời, tuyến phản diện Jackson Storm khá một màu, không thể hiện nhiều cá tính để trở thành một đối thủ xứng tầm về mặt cảm xúc của Lightning McQueen.
Tuyến phản diện chỉ đẹp trai chứ tính cách thì quá chán
Làm một phép so sánh đơn giản, thì Cars 3 sở hữu một kịch bản ngang tầm với phần đầu tiên và vượt trội so với phần hai, cùng với đó là phần hình ảnh đẹp nhất trong cả ba phần. Phim còn rề rà ở lối dẫn dắt câu chuyện, nhưng lại không khiến người xem khó chịu.
Dù bản thân Cars 3 mang một kết thúc mở, nhưng đây nên là “vạch đích” cho cả thương hiệu. Bởi lẽ nếu cố nhây ra tiếp phần bốn, phần năm, phần thứ n, phim sẽ sa vào vũng lầy không thể cứu thoát của loạt Pirates of the Caribbean hay Transformers cũng ra mắt vào năm nay.
Xin chào tạm biệt Cars!
Lưu ý: Phần nhìn choáng ngợp là lý do hãng Pixar cùng công ty chủ quản Walt Disney khuyến khích khán giả nên thưởng thức Cars 3 với định dạng 3D. Bản lồng tiếng cho riêng thị trường VN cũng thú vị lắm đó!
Mình rất cổ vũ phim Việt, luôn cố gắng đi xem khi có phim Việt ra rạp. Với sự háo hức đón đợi công sức, tài năng Việt thể hiện trên màn ảnh. Dạo gần đây, mình khá rớt rơi khi tâm thế là đi xem phim Việt, nhất là những tác phẩm remake. Mình hiểu sự xuất hiện của các tác phẩm remake trong thị trường điện ảnh Việt Nam hiện nay là sự thâu tóm tất thảy các khâu: từ ý tưởng kịch bản làm lại, từ phương thức sản xuất - phong cách làm việc (mood tone phim),... Mình xem phim không hoài nhớ những phiên bản Hàn gốc đã xem nữa, mà là đi tìm những sáng tạo, tìm tòi mới cho tinh thần văn hóa Việt Nam trong phim. Mình nghĩ trường hợp Em Là Bà Nội Của Anh trước đây, phần nhiều cũng nhớ những yếu tố Việt hóa được đưa vào đó. Còn giờ xem phim Sắc Đẹp Ngàn Cân thì sao? Liệu bối cảnh xã hội Việt Nam bây giờ có giống với bối cảnh xã hội Hàn Quốc 11 năm về trước.
Nếu ai đã từng xem qua cả hai phiên bản 200 Pounds Beauty và Sắc Đẹp Ngàn Cân (hoặc chưa xem) sẽ không khỏi thất vọng về bản remake này. Có nhiều yếu tố để tạo nên sự thất bại, dưới đây là một trong những yếu tố đó:
1 Kịch bản rất Hàn
Kịch bản của Sắc Đẹp Ngàn Cân cần được Việt hóa lại với tư tưởng làm đẹp mới hơn. Thay vì bê nguyên xì ư tưởng làm đẹp cũ, ở một đất nước khác cách đây 11 năm! Các nhà làm phim phải biết năm nay là 2014 rồi, quan điểm về Phẫu thuật thẩm mỹ của Hàn Quốc thời đó không còn phù hợp nữa. Ở Việt Nam hiện tại, thẩm mỹ viện mọc lên như nấm, người người nhà nhà "đập đi xây lại", chuyện PTTM bình thường như cân đường hộp sữa rồi. Đâu nhất thiết phải ra rả cái chuyện “Thà đẹp nhân tạo hơn xấu tự nhiên”. Núp sau cái bóng quá lớn của 200 Pounds Beauty, Sắc Đẹp Ngàn Cân khó lòng qua nổi.
2 Điểm mấu chốt trong phiên bản cũ bị lược bỏ hoặc làm sơ xài
Có lẽ chi tiết đắt giá nhất trong phim là Hanna/ Hà My phẫu thuật xong, lần đầu nhìn thấy mình trong gương. Ở phiên bản Hàn, khán giả không khỏi bồi hồi xúc động khi chứng kiến Hana đón nhận một cuộc đời mới, Hana xúc động, hạnh phúc, ngây thơ, trong sáng một cách đáng yêu. Còn ở phiên bản Việt, Hà My phẫu thuật xong cảm thấy vui - hết. Cố rặn nước mắt để nhìn vào gương thấy mình đẹp (mà có đẹp hay không thì chưa chắc). Dàn bác sĩ y tá đứng làm nền, mặt đơ không cảm xúc.
Sau khi ra viện Hana thay đổi cuộc đời bằng cách mua một cái váy thiệt đẹp, khác xa với những gì đang mặc đã mặc, xoay một vòng ngắm mình chăm chú vào gương, xải những bước chân đầu tiên với cương vị 'gái đẹp' - dù có hơi vụng. Với Hà My thì khác, Hà My mua một cái váy mới phom y chang vái váy cũ, bỏ luôn cảnh hay là My nhìn mình trong gương.
3 Chất lượng diễn xuất
Không thể nào phủ nhận dàn trai xinh gái đẹp trong phim đa có kinh nghiệm dày dặn đóng phim. Đóng không tệ, nhưng nhạt nhẽo, nhất là Minh Hằng. Minh Hằng vẫn là Minh Hằng, Minh Hằng chẳng có chút gì là Hà My. Minh Hằng gần như chẳng lột tả được cảm xúc của nhân vật ở những phân đoạt cần cao trao và đặc tả nội tâm. Không đẹp như được mong đợi, hát cũng dở. Rocker Nguyễn đẹp, bắt mắt làm bộ phim dễ xem hơn nhưng với một khuôn mặt đó bưng qua lại hoài cũng chán. Dàn diễn viên phụ có lẽ là điểm sáng, bởi sự hài hước. Như hài hơn ở dàn diễn viên phụ không thoại mà tác giả sẽ nói kỹ hơn ở phần 4.
Diễn xuất của nam và nữ chính cần đầu tư hơn
4 Dàn cảnh
Có lẽ đạo diễn hơi thiếu tay nghề trong việc dàn cảnh. Những chi tiết trong phim đôi khi hơi thừa thãi, thiếu chiều sâu, đôi lúc kém duyên. Có hai nhân vật còn kiểm soát được, có nhân vật thứ 3, 4 vào là vô duyên ngay. Phòng của Rocker Nguyễn không được sang như bản cũ. Trang phục của Hà My sến, quê, như dưới tỉnh mới lên. Tóc Hà My xơ, chẻ ngọn. Trang phục của Phương Trinh Jolie cũng quê y chang. Sân khấu chính hoành tráng, fan đông nhưng măt người nào người nấy không cảm xúc, khóc giả tạo, quơ quơ cái cây như đang bị bỏ đói. Vô duyên nhất là phân cảnh người bố đứng kế anh bảo vệ, mắt anh bảo vệ liếc 1 vòng, mặt như muốn cười mà cố nín giữa khung cảnh cảm động.
Song phim cũng không hẳn quá tệ, bởi phim phim vẫn làm khán cả cảm thấy hứng thú, cảm xúc không bị thấp dần đều. Nhạc phim tuy không sôi động bằng bản gốc, nhưng rất hợp với thị trường âm nhạc Việt Nam bây giờ, dễ thuộc, dễ hát.
Tạm kết, có thể nói Sắc Đẹp Ngàn Cân là cuộc phẫu thuật thẩm mỹ thất bại.
Đối với những phiên bản phim remake (làm lại), việc thoát ra khỏi phiên bản gốc để mang lại cho người xem một trải nghiệm mới, một hơi thở mới dù biết tỏng cốt truyện từ đầu là điều rất khó. Vì vậy chọn remake phim đã, đang và sẽ luôn là một con dao hai lưỡi, buộc “người chơi dao” phải cực kỳ tỉnh táo trong việc nói lên tiếng nói của chính mình trong “hình hài” của một “người cũ”.
- Cả tác phẩm là một mớ bòng bong không có nút gỡ.
- Lưu Diệc Phi và Dương Dương “xứng đôi” về diễn xuất tệ hại.
- Một bộ phim chỉ khiến các fan cười nổi.
Là một trong những tác phẩm bom tấn lớn nhất năm của điện ảnh Hoa ngữ, Tam Sinh Tam Thế: Thập Lý Đào Hoagây thất vọng về mọi mặt khi biến cuốn tiểu thuyết tai tiếng từng bị nghi ngờ đạo nhái của nữ tác giả Đường Thất thành một mớ hổ lốn càng thêm hổ lốn.
Bộ phim sở hữu kịch bản vụn vặt với cách diễn đạt rối rắm, khiến những khán giả chưa đọc truyện khó bắt nhịp, đồng thời phần hình ảnh có kỹ xảo như game 3D và một số phục trang có thiết kế trông buồn cười, ngớ ngẩn. Đặc biệt, diễn xuất của “Ngọc nữ” Lưu Diệc Phi và “Nam thần vạn người mê” Dương Dương chính là thuốc độc giết chết tác phẩm.
Tác phẩm xoay quanh mối tình giữa Thượng thần Bạch Thiển (Lưu Diệc Phi) và Thái tử Cửu Trùng Thiên Dạ Hoa (Dương Dương). Là con gái duy nhất của Bạch Đế Hồ Quân, Bạch Thiển từ nhỏ đã cải nam trang bái sư học nghệ, trải qua vô vàn kiếp nạn mới có thể trở thành Thượng thần. Trong suốt ba kiếp người đầy rẫy sóng gió ấy, trái tim cô luôn tồn tại hình bóng của Dạ Hoa, người sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì Bạch Thiển.
Thế nhưng, mối tình đôi lứa gặp phải muôn trùng trắc trở khi có những kẻ rắp tâm bày mưu tính kế hòng chia rẽ uyên ương. Liệu sau tất cả, vị hôn phu kém mình chín vạn tuổi của Bạch Thiển có thể cùng nàng giữ vẹn nguyên lời thề nguyện bên nhau ba đời ba kiếp?
Tác phẩm sa đà quá nhiều vào yếu tố ngôn tình nhưng lại không thể tạo nên cảm xúc cho khán giả. Phim tập trung khắc họa mối tình chênh lệch 9 vạn tuổi của Bạch Thiển và Dạ Hoa với ý đồ mang lại nhiều tiếng cười cho khán giả. Tuy nhiên, trong vai trò Thượng thần, Lưu Diệc Phi lại diễn xuất thái quá, cố gắng làm mặt lạnh mọi lúc mọi nơi nhưng không hề tạo ra khí chất nhân vật, y hệt như một tiểu tiên học đòi.
Trong khi đó, Dương Dương lại quá “gồng” khi thể hiện vai Thái tử. Với khuôn mặt non choẹt của mình, anh lúc nào cũng xuất hiện với khung hình đẹp như tranh vẽ: vẻ mặt ngầu, ánh mắt hút hồn, tóc bay nhẹ trong tư thế đậm chất soái ca. Sự diễn đạt quá lố này khiến Bạch Thiển và Dạ Hoa đứng cạnh nhau như Thúy Vân tôn lên cái đẹp cho Thúy Kiều.
Đặc biệt, khuôn mặt của Dương Dương khi lên phim được chỉnh sửa trắng mịn hơn rất nhiều lần so với Lưu Diệc Phi. Việc một nhân vật nam có làn da đẹp hơn cả người yêu của mình khiến người xem cảm thấy hoang mang. Rõ ràng, cả hai không hề có mối tương tác tình cảm nào ngoài những trò “thả thính” quá cũ kỹ và những câu thoại ngọt như đường.
Nhân vật Bạch Thiển quá hời hợt khi lời nói của bất kỳ ai cũng tác động đến cô, thậm chí vì một lời kể của một kẻ xa lạ mà cô có thể hủy hôn lễ đường đột. Đây là nhân vật thuộc kiểu “tất cả mọi người trong phim đều hiểu chỉ có mình cô không hiểu”. Ngay trong những phân đoạn tâm lý, Lưu Diệc Phi diễn quá tệ khiến người xem không đồng cảm với nhân vật mà cảm thấy Bạch Thiển như một “nữ hoàng drama”, chuyện gì cũng có thể làm lố lên hết cỡ. Lưu Diệc Phi chính thức mất đi ngôi vị “ngọc nữ” kể từ tác phẩm này.
Nếu như cặp đôi chính là quả bom nổ chậm thì các yếu tố còn lại chính là ngọn lửa châm ngòi. Kịch bản phim quá lỗi thời, không những giết chết đi những cái hay của nguyên tác mà còn thêu dệt nhiều tình tiết kém thông minh. Phim xây dựng tuyến phản diện quá yếu cùng những chiêu trò hãm hại ngớ ngẩn. Nút thắt của tác phẩm để cả hai nhân vật nhận ra tình yêu của nhau lại không khác gì những bộ phim của thế kỷ trước.
Một điều gây ức chế khác của phim nằm ở cách kể chuyện rối bời của đạo diễn. Tác phẩm chắc chắn không phải làm ra chỉ để cho fan tiểu thuyết xem, mà cần đáp ứng được ngôn ngữ điện ảnh trong quá trình truyền đạt câu chuyện đến khán giả đại chúng. Thế nhưng, khán giả được xem câu chuyện tam kiếp vụn vặt, dong dài, rời rạc và khó hiểu. Đọng lại sau tất cả là hàng loạt những lỗ hỏng, những điều phi lý không thể giải đáp và chấp nhận được.
Kỹ xảo đóng vai trò quan trọng trong việc tạo nên xứ sở thần tiên kỳ ảo của phim với vô vàn cảnh vật đẹp mắt và những con thú kỳ dị. Bên cạnh những hình ảnh tráng lệ, khá trau chuốt, phim lại gặp vấn đề với những con vật. Mê Cốc có biểu cảm và chuyển động cơ mặt đơ chẳng khác nào diễn xuất của 2 diễn viên chính. Một số phân đoạn đấu phép của phim lại làm chưa tới, tạo nên đống hỗn tạp nửa vời.
Đã đến lúc khán giả cần lý trí hơn khi thưởng thức điện ảnh. Người hâm mộ không thể vào rạp chỉ để ngắm nhìn diễn viên mình yêu thích suốt 109 phút mà không màng đến những yếu tố khác. Tam Sinh Tam Thế: Thập Lý Đào Hoa có lẽ phù hợp với những ai đã “ngấu nghiến” qua tiểu thuyết của Đường Thất, còn với những người đã xem qua bản phim truyền hình do Dương Mịch, Triệu Hựu Đình đóng chính và những ai chưa biết gì về chuyện phim, đây sẽ là một bộ phim gây nhiều nỗi thất vọng khi ra khỏi rạp.
Phim thích hợp xem ở định dạng IMAX 3D vì sở hữu nhiều tiên cảnh đẹp mắt.